Biến đổi khí hậu làm năm 2020 tiếp tục nóng kỷ lục

Biến đổi khí hậu làm năm 2020 tiếp tục nóng kỷ lục

Tổ chức Khí tượng Thế giới chính thức lên tiếng: Năm 2020 tiếp tục là năm nóng kỷ lục.Trong khi biến đổi khí hậu vẫn tiếp tục hoành hành dữ dội. Và có thể biến năm 2020 trở thành một trong ba năm nóng nhất được ghi nhận bởi Tổ chức Khí tượng Thế giới (WMO).

Theo Báo cáo sơ bộ về thống kê khí hậu Toàn cầu năm 2020 của Tổ chức Khí tượng Thế giới (WMO). Nhiệt độ trung bình trên toàn thế giới. Từ tháng 1 đến tháng 10/2020. Cao hơn xấp xỉ 1,2°C so với đường nhiệt cơ sở từ năm 1850–1900. Vốn là mức được sử dụng làm thước đo ước tính của thời kỳ tiền công nghiệp. Năm 2020 này rất có thể là một trong ba năm nóng nhất mà  được Tổ chức Khí tượng Thế giới (WMO) ghi nhận trên toàn cầu. Ghi chép nhiệt độ hiện đại bắt đầu từ năm 1850.  “Mát” hơn năm 2016 và nóng hơn năm 2019 với mức chênh lệch gần như rất nhỏ.

Dựa theo báo cáo sơ bộ của WMO. Báo cáo tổng kết năm 2020 sẽ được chính thức công bố vào tháng 3 năm 2021.

Các nơi bị ảnh hưởng bởi biến đổi khí hậu:

Khu vực nóng lên rõ rệt nhất là ở Bắc Á, đặc biệt là Cực Bắc Siberia, nơi nhiệt độ cao hơn 5°C so với mức trung bình nhiệt độ ghi nhận từ năm 1981-2010.

Cháy rừng ở Siberia vào tháng 6 năm 2020
Cháy rừng ở Siberia vào tháng 6 năm 2020

Băng biển ở Bắc Cực chạm mức thấp nhất hàng năm vào tháng 9 năm nay. Và là mức thấp thứ hai từng được ghi nhận trong 42 năm trở lại đây. Trong khi đó, băng ở Nam Cực năm 2020 gần bằng hoặc cao hơn một chút so với mức trung bình 42 năm.

Băng tan ở Bắc Cực
Băng tan ở Bắc Cực

Nhiệt độ đại dương đang ở mức kỷ lục. Và hơn 80% đại dương trên thế giới đều từng hứng chịu một đợt sóng nhiệt vào một thời điểm nào đó trong năm 2020. Gây nhiều hậu quả trên diện rộng lên các hệ sinh thái biển.

Rủi ro và tác động

Khoảng 10 triệu người, chủ yếu tập trung ở Nam và Đông Nam Á và vùng bán đảo Sừng châu Phi. Mất nơi cư trú trong nửa đầu năm 2020. Phần lớn do hậu quả của các thảm họa khí tượng thủy văn. Như hạn hán, cháy rừng ở các khu vực rừng và đất bùn. Suy thoái đất, bão cát và bụi, sa mạc hóa cũng như ô nhiễm không khí. Các hậu quả đối với hệ thống biển bao gồm mực nước biển dâng, đại dương bị axit hóa, nồng độ ôxy trong đại dương giảm, rừng ngập mặn suy giảm và san hô bị tẩy trắng.

“Năm nay kỷ niệm 5 năm Thỏa thuận Paris về Biến đổi Khí hậu. Chúng tôi hoan nghênh tất cả các cam kết gần đây của chính phủ các nước. Về giảm phát thải khí nhà kính. Vì hiện tại chúng ta đang không đạt các chỉ tiêu và cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa”. Theo Tổng thư ký WMO, Giáo sư Petteri Taalas. “Chúng ta đã thấy các mức nhiệt độ cực đoạn mới xuất hiện trên đất liền, trên biển và đặc biệt là ở Bắc Cực.

Cháy rừng thiêu rụi các khu vực rộng lớn ở Úc, Siberia, Bờ Tây Hoa Kỳ và Nam Mỹ. Tạo ra những đám khói bay vòng quanh thế giới. Chúng ta đã chứng kiến số lượng kỷ lục các cơn bão ở Đại Tây Dương. Bao gồm cả loạt cơn bão cấp 4 xuất hiện dồn dập chưa từng có ở Trung Mỹ vào tháng 11. Lũ lụt ở các khu vực của châu Phi và Đông Nam Á. Đã khiến một lượng lớn dân số phải di dời và làm suy yếu an ninh lương thực cho hàng triệu người.”

Hạn chế nóng lên toàn cầu trong ngưỡng 1,5°C – mục tiêu đầy thách thức

Báo cáo Khoảng cách Sản xuất. Do các tổ chức nghiên cứu hàng đầu cùng Liên Hợp Quốc thực hiện. Chỉ ra rằng để hạn chế nóng lên toàn cầu trong ngưỡng 1,5°C (so với thời kỳ tiền công nghiệp). Thế giới cần cắt giảm sản xuất nhiên liệu hóa thạch khoảng 6% mỗi năm. Trong giai đoạn 2020-2030. Cụ thể, trong 10 năm này, sản lượng than, dầu và khí đốt toàn cầu phải giảm lần lượt là 11%, 4% và 3% mỗi năm.

Nhưng trên thực tế, các quốc gia đang lập kế hoạch. Và dự báo mức tăng trưởng sản xuất nhiên liệu hóa thạch trung bình hằng năm 2%. Tức là vào năm 2030 mức sản xuất nhiên liệu hóa thạch sẽ tăng gấp đôi so với mức phù hợp cho mục tiêu 1,5°C.

Báo cáo năm nay cũng xem xét tác động của đại dịch Covid-19. Và các biện pháp kích thích, phục hồi của các chính phủ đối với sản xuất than, dầu và khí đốt. Mặc dù một số nền kinh tế lớn – bao gồm Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc. Đã cam kết sẽ đạt mức phát thải ròng carbon bằng không. Nhưng các biện pháp kích thích kinh tế sau Covid. Nhìn chung vẫn tiếp tục nới rộng khoảng chênh lệch giữa sản xuất nhiên liệu hóa thạch toàn cầu với mức phù hợp cho mục tiêu 1,5°C.

Tính đến nay, chính phủ các nước G20 đã cam kết chi hơn 230 tỷ USD. Để thực hiện các biện pháp ứng phó Covid-19. Dành cho các lĩnh vực sản xuất và tiêu thụ nhiên liệu hóa thạch. Nhiều hơn so với mức chi cho năng lượng sạch (khoảng 150 tỷ USD). Chỉ khi các nhà hoạch định chính sách đảo ngược xu hướng này. Thì mới có thể đáp ứng các mục tiêu về khí hậu.

Nguồn: khoahocphattrien.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.